Ngày 23 tháng Chạp, tiễn ông Táo lên chầu trời, đường thông hè thoáng vì lên thiên
đình chỉ có mỗi ông Táo Việt Nam, ông Táo Trung Quốc thì đã lên trời vào mùa hè theo phong tục của nước họ. Nghĩ đến những chuyện Táo Việt phải bẩm với Ngọc Hoàng, thấy mà thương!
 |
Chương trình “Táo quân” năm nay đã bị Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch gửi công văn đề nghị giám sát chặt chẽ. |
Tìm hiểu về chuyện Táo quân bên Trung Quốc, thấy có khá nhiều điều thú vị. Theo Chu lễ thì Táo quân là Chúc Dung. Sách Ngũ kinh dị nghĩa chép Thần Táo tên là Tô Cát Lợi. Còn Dũ dương tạp trở thì ghi Táo quân tên là Ổi, vẻ mặt đẹp như con gái.
Trong khi đó, sách Hoài Nam tử chép có phần kỹ hơn: Vua Hoàng Đế là người đầu tiên đặt ra việc dùng lửa để nấu nướng, khi chết hóa thành Táo quân. Vì vậy, theo lệ xưa của người Trung Quốc, cứ đến mùa hạ, nắng nóng, củi lửa hanh hao thì tế Thần Táo để nhằm cầu xin Thần hộ độ cho gia đình không xảy ra hỏa hoạn.
Táo ở Việt Nam thì đã được tổ tiên chúng ta Việt hóa thành câu chuyện tình của “hai ông một bà” và gánh một trọng trách “lên trời” nặng nề hơn: Báo cáo công việc một năm qua của gia chủ với thiên đình.
Ngẫm mới thấy cái thâm thúy sâu xa của người xưa. Đặt ra truyền thuyết Táo quân để hàm ý cái bếp lửa trong nhà quan trọng lắm. Nhưng có lẽ quan trọng hơn là để lồng vào đó một lời khuyên răn, rằng đám người trần mắt thịt hãy liệu mà khu xử ăn ở cho phải đạo, quanh năm ngày tháng vẫn luôn có thánh thần dõi theo các người đấy.
Trước thì chẳng có Táo quân trên đài truyền hình vào đêm giao thừa, từ hơn 10 năm nay, chương trình này mới xuất hiện, và nó được lòng triệu triệu người xem, vì cuối năm, dân được cười “các quan” thả cửa. Vui cũng được một lúc, còn ra năm, chuyện nào lại vào chuyện ấy, ai còn lạ gì.
Nhưng gặp nhau ai cũng gật gù, sao Táo quân càng ngày càng nhạt thế nhỉ? Có người thì bảo tại mấy ông hài Xuân Bắc, Tự Long, Quốc Khánh, Chí Trung hết duyên rồi, có người thì bảo không, vì chương trình bị “các quan” soi kỹ lắm.
Bằng chứng là trước khi Táo được diễn, có cả công văn của Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch yêu cầu phải giám sát Táo quân thật kỹ, không để chương trình được phép hài mà thiếu định hướng. Nghe thấy vị thần Táo thật đáng thương, cứ tưởng được quyền giám sát người, ai ngờ bị người đánh công văn giám sát lại.
Đấy là chuyện Táo trên sân khấu, còn chuyện đời, Táo Việt Nam có đáng thương không? Nếu bạn được thử một lần làm Táo, lên thiên đình, bạn sẽ nói chuyện gì?
Chao ơi, chỉ nghĩ đến thế là thấy ù tai hoa mắt. Một năm qua, chuyện vui thì ít, chuyện bực mình bức xúc phẫn nộ điên đảo thì nhiều. Biết chọn nói chuyện gì đây?
Nếu là đau thì biết bao nhiêu nỗi đau, kể làm sao cho thấu. Từ chuyện giao thông mất bao tỷ mở đường, mà đường vẫn thủng, mà dân vẫn tử nạn mỗi năm ngang với một đợt sóng thần Nhật Bản. Chuyện đi lại đường sông sao lắm nỗi nghiệt oan, chìm tàu khắp nơi, tàu ngay gần bờ mà cứu hộ tìm vài tiếng không ra, cứ loanh quanh trên bờ với công văn, chỉ thị.
Chuyện thủy điện xả lũ đúng quy trình, dân chết ngập cũng đúng quy trình. Chuyện án oan, chuyện quan to ra tòa mới cung khai “đồng chí trong đống rơm”, chuyện nhân viên ngân hàng lừa tiền nhưng ngân hàng phủi tay, chuyện những bãi rác nghìn tỷ trơ gan cùng tuế nguyệt.
Chuyện giáo dục cả năm làm dân chúng đảo điên. Dạy chẳng lo dạy, các quan bộ Học còn “làm xiếc” khống chế trần tốt nghiệp vì căn bệnh nan y thành tích. Trẻ mầm non bị hành hạ lên bờ xuống ruộng, nhiều cháu chết oan, mà ngành mầm non nước nhà vẫn được xưng tụng “nhất thế giới”.
Chuyện y tế cứu người chẳng lo cứu, cấp cứu 115 mặc kệ nạn nhân, trẻ chết vì vắc xin, y đức thì rùng rợn tới mức bác sĩ phi tang xác nạn nhân mà công an thì bó tay, dù ngành điều tra Việt Nam cũng đang ở tầm “nhất thế giới”.
Sống ở Việt Nam, không phải là người “mình đồng da sắt” thì chắc là không trụ nổi, thực phẩm bẩn nhất nhì thế giới, mà thương thay, các quan chức có sướng đâu, cũng phải “ăn bẩn” như dân, như Phó Chủ tịch nước đã tổng kết: “Họ ăn của dân không từ thứ gì”.
Chỉ điểm sơ qua vài chuyện như thế, đã đủ hình dung cái khuôn mặt của Táo Việt Nam khi lên báo cáo với ông Trời, có đáng thương không?
Thôi thì mong sao mỗi mùa xuân qua, nước Việt mình lại bớt chuyện buồn, thêm chuyện vui nhiều lên một tý, kẻo không năm sau, Táo quân có khi còn sợ đến nỗi không dám về trời cũng nên.