Tuấn Dương từng tâm sự trong một bài phỏng vấn: Ai cũng có một khoảng lặng của riêng mình. Tôi cũng không phải là một ngoại lệ. Trong cuộc sống riêng tôi là người khá muộn màng về đường vợ con nên cho đến ngoài năm mươi tuổi mới tìm được một người vợ về cùng xây tổ ấm. Những người diễn viên thế hệ chúng tôi làm nghề và yêu nghề vô điều kiện, nên cứ theo đuổi công việc mà không bao giờ nghĩ quá nhiều đến vật chất.
Nhìn lại, vèo một cái đã chạm đến tuổi già mà mình vẫn chưa có một gia sản gì đáng giá trong tay. Có lúc tôi cũng chạnh lòng thương cho chính mình, nhưng biết sao được, đó là số phận rồi. Cũng không vì thế mà tiếng cười của mình bớt đi sự thoải mái. Đến nỗi, bạn bè tôi, cuộc nào cũng muốn tôi góp mặt vì tôi là người luôn biết làm bạn mình vui và luôn cười như thể cuộc đời chẳng có gì đáng phải buồn cả. Bởi thế mà bạn bè đôi khi vẫn nói một câu rất động viên: Cười như Tuấn Dương ấy!